Nguyên tắc ‘Do Something’: Cách đơn giản để bạn có động lực khi làm bất cứ điều gì

126

Nguồn gốc của động lực

Hành động không chỉ là ảnh hưởng của động lực mà còn là nguồn gốc của chính nó.

Hầu hết mọi người chỉ cam kết hành động nếu họ cảm thấy một mức độ nhất định động cơ thúc đẩy. Và họ chỉ cảm thấy có động lực khi họ cảm thấy một nguồn cảm hứng cảm xúc. Mọi người chỉ có động lực để học tập cho kỳ thi khi họ hình dung ra những hậu quả.

Mọi người chỉ bắt đầu chọn và học một loại nhạc cụ nào đó khi họ cảm thấy được truyền cảm hứng vì có thể chơi cho những người họ thích.

Và tất cả chúng ta đã từng buông lơi mọi thứ vì thiếu động lực ít nhất một lần trong đời. Đặc biệt là trong thời điểm mà chúng ta không nên. Chúng ta cảm thấy thờ ơ và lãnh đạm khi hướng tới một mục tiêu nhất định đã đặt ra cho chính mình bởi vì chúng ta thiếu động lực và chúng ta thiếu động lực bởi vì chúng ta không cảm thấy bất kỳ khao khát về cảm xúc nào để thực hiện điều đó.

Cảm hứng → Động lực → hành động mong muốn

Nhưng có một vấn đề khi hoạt động theo khuôn khổ này: Thường những thay đổi và hành động chúng ta cần nhất trong cuộc sống được truyền cảm hứng bởi những cảm xúc tiêu cực và đồng thời chúng cũng cản trở chúng ta thực hiện hành động đó.

Nếu một người đang cố hàn gắn mối quan hệ của họ với người khác, những cảm xúc nội tại (những tổn thương, oán giận, sự trốn tránh) hoàn toàn đi ngược lại những hành động cần thiết để hàn gắn (tiếp xúc, trung thực và giao tiếp).

Nếu ai đó đang muốn giảm cân nhưng lại trải qua nhiều lần xấu hổ về cơ thể thì hành động đi đến phòng gym sẽ có khuynh hướng truyền cảm hứng họ tương tự như những cảm xúc đã giữ chân họ ở nhà và nằm dài trên chiếc ghế sofa.

Những tổn thương trong quá khứ, kỳ vọng tiêu cực và cảm giác tội lỗi, xấu hổ và sợ hãi thường khiến chúng ta trốn tránh những hành động cần thiết để vượt qua những tổn thương, kỳ vọng và cảm xúc tiêu cực đó.

Chuỗi động lực không phải chỉ là một chuỗi chỉ gồm 3 phần mà đó là một vòng lặp vô tận:

Cảm hứng → Động lực → Hành động → Cảm hứng → Động lực → Hành động → …

Hành động của bạn sẽ tạo ra các phản ứng về cảm xúc và cảm hứng tiếp theo và lặp đi lặp lại thúc đẩy những hành động trong tương lai. Lợi dụng kiến thức này, ta có thể thực sự tái định hướng suy nghĩ của chúng ta theo cách sau:

Hành động → Cảm hứng → Động lực

Kết luận là nếu bạn không có động lực để thực hiện một sự thay đổi quan trọng trong cuộc sống của bạn, thì hãy làm một cái gì đó, bất cứ điều gì, và sau đó khai thác các phản ứng với hành động đó như một cách để bắt đầu thúc đẩy chính mình.

Hãy làm điều gì đó

Giới tâm lý học gọi nó là Nguyên tắc “Do something” (Làm gì đó). Làm thế nào để có được động lực: thực hiện bước đầu tiên: làm điều gì đó

Những gì các nhà nghiên cứu thấy là thường một khi đã làm một cái gì đó, dù là hành động nhỏ nhất, nó sẽ sớm cung cấp cho chúng ta nguồn cảm hứng và động lực để làm một điều khác. Nó giúp chúng ta tự thúc đẩy bản thân: “OK, tôi đã làm điều đó, tôi nghĩ tôi có thể làm được nhiều hơn nữa.”

Trong vài năm đầu tự làm việc, cả tuần đã có thể bị lãng phí hoặc không có việc nào được hoàn thiện ngoài lý do tôi đã lo lắng và căng thẳng khi nghĩ về những việc phải làm. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng việc buộc bản thân làm điều gì đó, dù là việc nhỏ sẽ khiến những nhiệm vụ lớn có vẻ dễ dàng hơn nhiều.

Nếu tôi phải thiết kế lại trang web, trước tiên tôi sẽ buộc mình ngồi trước máy tính và tự nhủ “OK, bây giờ mình chỉ cần thiết kế lại header thôi’. Nhưng sau khi phần header đã hoàn thiện. Tôi lại tự thấy mình đang tiếp tục những phần khác. Và trước cả khi nhận ra, tôi đã được tiếp năng lượng và hứng thú cho công việc của mình.

 Sách hay: Những kẻ xuất chúng

Giáo viên toán học của tôi từng nói với chúng tôi “Nếu các em không biết làm thế nào để giải quyết một bài toán, hãy bắt đầu viết một cái gì đó, bộ não sẽ tự biết phải làm gì tiếp theo.” Và chắc chắn, cho đến ngày nay, điều này vẫn đúng.

Hành động đơn thuần tự nó sẽ truyền cảm hứng cho những ý nghĩ mới, những ý tưởng mới, từ đó sẽ dẫn chúng ta tới cách giải quyết những vấn đề trong cuộc sống. Tuy vậy những cái nhìn sâu sắc không bao giờ đến nếu chúng ta chỉ đơn giản ngồi ngắm nhìn nó.

Sách hay: Tập trung sức mạnh của tư duy có mục tiêu

Bạn có thể nhận ra khái niệm này trong nhiều bài viết khác trong nhiều vỏ bọc khác nhau. Nó đã từng được đề cập trong cuốn “Failing Forward” và “Ready, Fire, Aim”. Nhưng không quan trọng khái niệm này đến với bạn bằng hình thức nào thì đó vẫn là một lối suy nghĩ vô cùng hữu ích và một thói quen tốt để áp dụng.

Càng trải nghiệm nhiều tôi càng thấm thía rằng thành công trong bất cứ lĩnh vực nào chỉ phụ thuộc ít đến hiểu biết hay tài năng mà gắn kết chặt chẽ với hành động được bổ trợ bởi kiến thức và tài năng.

Bạn có thể thành công trong lĩnh vực nào đó dù có thể hiện tại không biết phải làm sao. Bạn cũng có thể thành công dù không có biệt tài nào trong lĩnh vực đó. Nhưng bạn sẽ không bao giờ thành công ở lĩnh vực nào nếu không hành động. Không bao giờ.

Diệu Bảo dịch-cafebiz
Nguồn: https://markmanson.net/do-something

Có 4 mức độ giàu có, bạn đang ở mức độ nào?

Mức độ 1: Vững vàng tài chính

Mức độ giàu có đầu tiên là vững vàng tài chính. Đây là mức độ đơn giản nhất mà bạn cần đạt được.

Bạn chỉ vững vàng tài chính khi:

1. Có tài sản thanh khoản đủ để trang trải mức chi phí hiện tại của bạn trong vòng ít nhất 6 tháng.

2. Có bảo hiểm nhân thọ và bảo hiểm y tế để bảo vệ bản thân và/ hoặc gia đình nếu chẳng may bị thương tật vĩnh viễn, mất khả năng lao động hoặc đột ngột qua đời.

Khi đạt được mức độ này, bạn sẽ cảm thấy an tâm rằng nếu có tai nan xảy ra (thất nghiệp, kinh doanh thua lỗ, giảm lương, bị thương tật hay qua đời), cuộc sống của bạn và gia đình không bị ảnh hưởng nhiều.

Ở mức đầu tiên này, bạn và gia đình sẽ có đủ thời gian để tìm nguồn thu nhập khác và trở về nếp sống cũ. Đồng thời, bạn có năng lực tài chính để bỏ công việc hiện tại nếu không thích và đầu tư thời gian để lập công ty riêng nếu cần.

Mức độ 2: An toàn tài chính

Bạn có thể đạt được mức độ an toàn tài chính sai một khoảng thời gian đầu tư thời gian, công sức, tiền bạc và tích lũy được một khoản Tài sản gia tăng đủ lớn. Lượng tài sản này cần tạo ra thu nhập thụ động đủ để trang trải những chi phí cơ bản nhất. Nói cách khác, ở mức độ này, bạn có thể ngừng làm việc mà vẫn giữ được mức sống tối thiểu. Điều đó cũng có nghĩa nếu tiếp tục làm việc, nguồn thu nhập ấy có thể dùng để đầu tư và tiếp tục tích lũy để gia tăng giá trị tài sản của bạn.

Vậy, những hạng mục chi phí cơ bản nhất của bạn là gì? Giữa người này và người kia có khác nhau một chút, nhưng nhìn chung chi phí cơ bản của bạn bao gồm:

  • 1. Trả góp nhà và các chi phí liên quan như điện, nước, ga
  • 2. Phương tiện đi lại
  • 3. Ăn uống cho bạn và gia đình
  • 4. Trả lãi suất cho các khoản nợ
  • 5. Bảo hiểm nhân thọ và nhà cửa

Mức độ 3: Tự do tài chính

Nhiều người đã nghe nói đến ước mơ được tự do tài chính, nhưng điều đó thật sự nghĩa là gì? Tự do tài chính là khi bạn tích lũy được nhiều tài sản gia tăng, tạo ra thu nhập thụ động đủ để trang trải cho mức sống hiện tại của bạn.

Đạt được mức này, bạn có thể “rửa tay gác kiếm” mà vẫn sống phong lưu… cho tới già. Thực tế, nhiều người dù đạt được mức độ này nhưng vẫn tiếp tục đi làm, không phải vì mưu sinh mà vì niềm vui họ có được trong nỗi đam mê dành cho công việc.

Cảm giác không bị áp lực tài chính, không bị o ép về thời gian, không bị câu thúc bởi những nhu cầu lớn nhỏ, hoàn toàn được giải phóng khỏi cảm giác âu lo, bất an để toàn tâm toàn ý cho niềm đam mê của mình là một “cảnh giới” trên cả tuyệt vời.

Mức độ 4: Dư dả tài chính

Đây là mức độ mà hầu hêt người đời muốn nhắm tới và khi đạt được có thể tự coi mình là “tiểu thần tiên”. Kark Mark trong khi nghiên cứu về các hình thái kinh tế xã hội đã dựng lên mô hình về Chủ Nghĩa Cộng Sản tức là một xã hội dư thừa của cảu, trong đó con người ta có thể làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu. Vì thế, có thể nói ở mức độ này, bạn đã tích lũy được một lượng Tài sản gia tăng đủ lớn để tạo ra nguồn thu nhập thụ động giúp bạn có thể sống một cuộc đời mà mình hằng ao ước.

Bạn sẽ có đủ tài lực để mua bất cứ thứ gì, làm bất cứ việc gì (tất nhiên phải hợp pháp) nhằm mang lại niềm vui, hạnh phúc cho bản thân, gia đình và những người khác. Vì mỗi người có trong đầu hình ảnh về một cuộc sống ao ước khác nhau nên tôi không thể vẽ ra cho bạn được.

Ở mức độ này, bạn có thể ngừng làm việc ngay và sống cuộc sống “thần tiên” cho đến hết đời. Tuy vậy, trong thực tế, phần lớn mọi người khi đạt được cảnh giới này vẫn tiếp tục làm việc, dùng 100% số tiền kiếm được để chia sẻ cho những người kém may mắn và tiếp tục tích lũy. Với chiến lược làm giàu đúng đắn và kế hoạch cụ thể, bạn cũng có thể đạt được mức độ cao nhất này.

Nhìn vào bức ảnh này bạn thấy gì? Kết quả sẽ cho biết bạn thực sự là người như thế nào
Diệu Bảo

Theo Trí Thức Trẻ

“Bận rộn một cách mù quáng” nhưng chẳng thể tạo ra thành tựu gì, bạn đang đi trên con đường dẫn tới thất bại

Bởi vì bận rộn mà bỏ lỡ những chuyện ý nghĩa, trọng đại với cuộc đời mình, đó chính là bận rộn một cách mù quáng. Cuộc đời mỗi người là một cái bát không, vậy bạn nên cho cái gì vào trước? Cái gì mới là quả hạch đào của bạn? Nếu như mỗi người đều xác nhận rõ ràng quả hạch đào của mình là gì, thì cuộc sống trở nên đơn giản nhẹ nhàng hơn bao nhiêu.

Một vị thiền sư sống cùng môn đệ ở ngôi chùa nhỏ nơi khe núi. Vị môn đệ cua thiền sư rất chuyên cần, luôn bận rộn cả ngày với việc đi hóa duyên, xuống bếp rửa rau, dọn dẹp… Tuy luôn tất bật với công việc là thế, nhưng trong tâm của tiểu đồ đệ rất mâu thuẫn, ngày đêm trăn trở không yên. Cuối cùng, cậu không thể chịu đựng thêm được nữa nên đã tìm tới lão thiền sư: “Sư phụ, con thực sự mệt mỏi rồi. Bận rộn suốt cả ngày những không tạo ra thành tựu gì cả. Rốt cuộc, nguyên nhân là gì vậy?”.

Lão thiền sư trầm ngâm rồi bảo tiểu đồ đệ: “Con hãy đem cái bát ngày thường con dùng để hóa duyên lại đây”.

Tiểu đồ đệ mang cái bát ấy đến, lão thiền sư nói: “Hãy để cái bát ở đây. Con đi lấy mấy quả hạch đào đến đựng đầy cái bát cho ta”.

Nghe lời sư phụ, tiểu đồ đệ đem quả hạch đào tới đặt vào trong bát. Khoảng chục quả hạch đào đã lấp đầy cái bát.

“Giờ con có thể cho thêm quả hạch đào vào bát nữa không?”

“Không cho thêm được nữa, bát đã đầy rồi, nếu cho thêm nữa thì nó sẽ rơi ra ngay”.

“Ồ, bát đã đầy rồi phải không? Con hãy mang một chút gạo đến đây nữa”.

Tiểu đồ để mang gạo tới, cậu cho hạt vào vào bát, lấp kín những khoảng trống giữa những quả hạch đào. Thật không ngờ, chiếc bát hóa duyên vốn đã đựng đầy quả hạch đào vẫn có thể đựng thêm được nhiều gạo như vậy. Mãi đến khi những hạt gạo bắt đầu rơi ra ngoài, tiểu đồ đệ mới dừng lại, bất chợt như ngộ ra điều gì đó: “Thì ra cái bát lúc nãy vẫn chưa đầy”.

“Thế bây giờ đã đầy chưa?”, thiền sư hỏi lại.

“Dạ thưa thầy, bát đầy rồi”.

“Vậy con đem thêm một ít nước tới đây”.

Tiểu đồ để đi lấy nước và tiếp tục đổ vào trong bát hóa duyên mãi cho tới khi nước trong bát tràn ra. Lần này, những kẽ hở nhỏ giữa các hạt gạo cũng đã được lấp đầy.

Lão thiền sư hỏi tiểu đồ đệ: “Lần này đã đầy chưa?”.

Tiểu đồ đệ nhìn thấy cái cái đã đầy rồi, nhưng lại không dám trả lời. Cậu không biết liệu sư phụ còn có thể cho thêm cái gì vào nữa hay không.

Lão thiền sư cười nói: “Con hãy đi lấy thêm một muỗng muối đến đây”.

Lão thiền sư lại cho muối tan vào trong bát nước, nước không có tràn ra chút nào. Tiểu đồ đệ như ngộ ra điều gì đó. Lão thiền sư hỏi: “Con nói xem điều này đã nói rõ gì nào?”

Tiểu đồ đệ tỏ ra bối rối. Tiếp đó, lão thiền sư lại đổ những thứ trong cái bát kia vào trong một cái chậu, lấy ra một cái bát không. Lão thiền sư khá là chậm rãi, ông vừa đổ vừa nói: “Lúc nãy chúng ta cho quả hạch đào vào trước, bây giờ chúng ta hãy làm ngược lại, xem thử sẽ thế nào?”.

Ông cho một muỗng muối vào bát trước, rồi đổ nước vào. Khi nước đầy, thì cho tiếp gạo vào bát. Nhưng vừa cho thêm gạo thì nước đã tràn ra ngoài. Nhìn cái bát đã đầy tràn, lão thiền sư hỏi đồ đệ: “Con xem, bây giờ ta có thể thêm quả hạch đào vào cái chén được nữa không?”

“Nếu cuộc đời con là một các bát thì khi trong cái bát toàn những chuyện nhỏ nhặt như những hạt gạo này, thì những quả hạch đào của con làm sao có thể cho vào được đây?”.

Tiểu đồ đệ lúc này mới vỡ lẽ: Nếu như bạn tất bật cả ngày, vô cùng bận rộn, thế thì bạn hãy nghĩ thử đâu là quả hạch đào đâu là những hạt gạo của cuộc đời mình. Phải làm sao để cho quả hạch đào vào cuộc đời mình trước. Nếu như cuộc đời chỉ là một cái bát, vậy nên làm sao để tách biệt quả hạch đào và hạt gạo?

Những quả hạch đào chính là những điều quan trọng, mục tiêu lớn của cuộc đời bạn. Bạn cần đặt chúng vào “cái bát” của mình trước tiên, nếu không những chuyện nhỏ nhặt như hạt gạo, nước, muối sẽ lấp đầy cả cuộc sống của bạn. Như vậy thì không còn chỗ nào cho những “quả hạch đào” nữa.

Bởi vì bận rộn mà bỏ lỡ những chuyện ý nghĩa, trọng đại với cuộc đời mình, đó chính là bận rộn một cách mù quáng. Bận rộn nhưng không thể tạo ra thành tựu nào, có nghĩa là bạn đang đi trên con đường thất bại . Càng bận rộn càng nghèo túng, càng nghèo túng lại càng bận rộn.

Cuộc đời mỗi người là một cái bát không, vậy bạn nên cho cái gì vào trước? Cái gì mới là quả hạch đào của bạn? Nếu như mỗi người đều xác nhận rõ ràng quả hạch đào của mình là gì, thì cuộc sống trở nên đơn giản nhẹ nhàng hơn bao nhiêu.

Theo Thu Hoài/Trí thức trẻ

Ba bát mỳ trứng và bài học sâu sắc: Có cho đi mới được nhận lại

Có cho đi mới được nhận lại – người không tham lam chiếm lợi ích về mình, cuộc sống sẽ không để họ chịu thiệt thòi.

Câu chuyện về bát mỳ trứng và những bài học người bố dạy con trai đã được rất nhiều người biết đến và tâm đắc. Câu chuyện được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội.

Chuyện kể rằng, một buổi sáng, ông bố thức dậy, làm 2 bát mỳ trứng, một bát trên mặt có trứng và 1 bát trên mặt không có trứng. Đặt ngay ngắn 2 bát mỳ trên bàn, ông hỏi cậu con trai: “Con muốn ăn bát nào?”

-Bát có trứng ạ! – cậu bé nhanh nhảu chỉ

-Nhường bố đi! Khổng Dung 7 tuổi đã biết nhường lê, con 10 tuổi rồi.

-Khổng Dung là Khổng Dung, con là con – Cậu bé cương quyết không nhường bố và với lấy bát mỳ có trứng.

-Không nhường thật à? Ông bố tiếp tục dò hỏi

-Không ạ! Cậu bé lặp lại và đưa miếng trứng lên cắn 1 nửa, ngầm thể hiện bát mỳ này đã thuộc về cậu.

-Con không hối hận chứ? Ông bố vẫn cố vớt vát

-Không ạ! Cậu bé tiếp tục ăn luôn nửa miếng trứng còn lại.

Người bố lặng lẽ kéo bát mỳ còn lại về phía mình, bắt đầu ăn. Và chỉ một lúc sau, lớp mỳ phía trên được ông ăn hết, lộ ra phía dưới đáy có 2 quả trứng. Cậu bé cũng nhìn thấy điều đó. Ông chỉ vào bát mỳ của mình và nói với con:

“Ghi nhớ: Người tham lam muốn chiếm phần lợi cho mình sẽ không bao giờ nhận được lợi lớn”.

Bẵng đi ít lâu, một sáng nọ người bố lại làm 2 bát mỳ trứng, cũng là 1 bát trên mặt có trứng và 1 bát không. Ông bố lại hỏi cậu con trai

-Con ăn bát nào?

-Nhường bố bát có trứng ạ. Con lớn rồi, con kính bố!

-Không hối hận chứ? Ông bố hỏi lại cậu con

-Không ạ! Cậu bé kiên quyết trả lời và với lấy bát mỳ không trứng lại ăn. Nhưng ăn hết bát mỳ vẫn không thấy quả trứng nào, còn người bố vẫn điềm nhiên ăn bát mỳ có trứng của mình. Ngoài cái trứng trên mặt, còn thêm 1 quả dưới đáy bát. Ông chỉ vào quả trứng nói với cậu con trai

-“Ghi nhớ: Người muốn chiếm lợi ích có thể sẽ phải chịu thiệt thòi!”

Lần thứ 3, người bố lại như thường lệ làm 2 bát mỳ, vẫn là 1 bát trên có trứng và 1 bát không. Ông lại hỏi cậu con trai: “Ăn bát nào vậy con?”

-Khổng Dung nhường lê, nhỉ tử nhường diện. Con nhường bố, bố chọn trước đi ạ!

-Vậy bố không khách sáo nhé! Ông nói và với tay chọn bát mỳ có trứng về phía mình. Cậu bé nét mặt điềm tĩnh, với tay lấy bát còn lại và ăn. Chỉ mấy thìa, cậu phát hiện ra dưới đáy bát mình cũng có trứng. Người bố lại quay sang con mà nói:

“Ghi nhớ: Người không tham lam chiếm lợi ích về mình, cuộc sống sẽ không để họ chịu thiệt thòi”.

——————–

Câu chuyện về bố con và những bài học từ bát mỳ, hay câu chuyện về người bố với cậu con trai khi đi qua hàng kem đều là những bài học đắt giá mà chúng ta nên ghi nhớ.

Câu chuyện về cây kem được kể lại rằng, ông bố và cậu con trai nhỏ của mình ngày nào cũng đi qua góc đường, nơi có 1 cửa hàng kem hoa quả rất ngon. Và hầu như ngày nắng nóng nào ông bố cũng ghé lại, đưa tiền để cậu bé chạy ù vào mua 2 cây kem cho cả 2 bố con. Đây là sở thích của cả 2 bố con. Sau đó cả 2 sẽ rất vui vẻ thưởng thức cây kem, chuyện trò trên suốt đường về nhà.

Một ngày cuối tuần nọ, đi qua cửa hàng kem, bỗng dưng ông bố hỏi cậu con: “Hôm nay con có thể chiêu đãi bố 1 cây kem không? Bố không mang theo tiền”.

Cậu bé đưa tay sờ vào túi quần, trong đó có 10 xu của cậu, món tiền đủ mua được 2 cây kem. Nhưng đây cũng là số tiền cậu tiết kiệm suốt tuần qua. Bỗng thấy tiếc nuối, cậu quay sang ông bố và nói: “Hôm nay con không muốn ăn kem bố ạ! Chúng ta về nhà nhé”

Ông bố im lặng nhìn sang cậu con trai nhưng cũng chạy xe về. Xe bố vừa rời đi, cậu bé cũng đã bắt đầu hối hận, cậu nghĩ tới viễn cảnh bố cầm cây kem do mình mời, vui vẻ chuyện trò. Cậu đã thực sự thấy hối hận lắm rồi.

Chiều hôm sau, lúc gần về qua cửa hàng kem, cậu bé chủ động quay sang bố: “Hôm nay mình ăn kem bố nhé! Con mời”

Tất nhiên, một lúc sau đó, 2 bố con đã có 2 cây kem, được mua bằng tiền của cậu con trai, và vui vẻ chuyện trò suốt đường về.

Có cho đi mới được nhận lại, điều này bao gồm cả với tình thương và mọi thứ. Chỉ một hành động nhỏ, những ông bố luôn có cách dạy cho con những bài học lớn, bài học sẽ đi theo con suốt cả đời.

——————-

Tuy thế, những ông bố có những lúc cũng nhận được rất nhiều bài học yêu thương từ chính con cái.

Chuyện kể rằng, có một ông bố rất mê những loại xe hơi. Ông cố dành dụm và cuối cùng cũng mua cho mình được 1 chiếc xe. Ông cưng nó lắm, ngày nào đi về ông cũng cặm cụi lau rửa, chăm sóc xe thật kỹ. Niềm vui của ông cũng truyền sang cả cậu con trai nhỏ 5 tuổi. Hôm nào cậu cũng hứng thú cùng phụ bố rửa xe.

Một chiều nọ, người bố về nhà trong dáng vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc. Ông nói với cậu con trai nhỏ: “Hôm khác rửa xe con nhé” và vào nhà nghỉ. Tuy nhiên, cậu bé thấy mình rảnh rỗi, muốn phụ giúp bố nên đề nghị: “để con lau xe cho bố nhé!” và được người bố đồng ý.

Nhưng, không như những lần trước bố đã chuẩn bị mọi dụng cụ cần thiết, lần này cậu bé không nhìn thấy khăn lau hay những gì tương tự. Chợt nhớ mẹ vẫn hay dùng miếng chùi để chà xoong nồi mỗi khi bẩn, cậu nhanh chóng chạy vào bếp lấy, và ra sức chà vào xe.

Một lúc sau, khi càng chà càng thấy xe bố có nhiều vệt xước lau mãi không sạch, cậu bé bắt đầu hoảng hốt, chạy vào nhà vừa khóc vừa gọi bố: “Bố ơi, con xin lỗi bố, bố mau ra xem đi ạ!”

“Ôi xe của ta!” vừa nhìn thấy chiếc xe, người bố đã ngẩn ngơ ôm đầu, cảm thấy rất tức giận. Ông quay sang cậu bé định trút giận, thì thấy cậu con trai nước mắt đầm đìa, nhìn bố sợ hãi.

Bỗng đâu một ánh sáng vụt qua, người bố tĩnh tâm lại, đi về phía cậu con đang đứng nép vào cửa, sợ hãi. Ông bế cậu bé lên và nói: “Cảm ơn con trai nhé! Cảm ơn con đã lau hộ xe cho bố! Bố yêu con còn hơn cả chiếc xe này!”

Quy tắc 90/10 – nếu bạn còn nhớ – Sự việc xảy ra chỉ chiếm 10%, 90% còn lại là do con người. Nếu người bố trong lúc mất bình tĩnh đã trút giận lên cậu bé, mọi chuyện đã khác. Cậu bé sẽ luôn ám ảnh sợ hãi, có khi, câu chuyện còn có kết cục rất bi đát, và cái xe vẫn không thể cứu vãn, nó vẫn đã bị xước rồi.

Nhờ cách xử sự của ông bố, cái xe vẫn phải đi sửa, nhưng cậu bé lại cảm nhận được tình yêu từ người bố, cậu sẽ vẫn sống trong vui vẻ, và lần sau vẫn sẽ tự tin phụ bố rửa xe mỗi ngày. Ông bố cũng nhận được bài học từ chính tình yêu thương của con đối với mình.

Theo Lan Trần/ Trí Thức Trẻ

Loading...
Chia sẻ