Khi người ta 30: Chẳng sợ thất tình hay cô đơn… chỉ sợ …

99

Ở cái tuổi phải lập gia đình, chắc hẳn ít có ai không cảm thấy lo sợ vì những gì mình sẽ trải qua. Những nỗi sợ thì vẫn cứ tăng lên, nhưng người ta trăn trở nhất là sự nghiệp và tiền bạc.

Cuộc sống hiện đại, con người càng ngày càng có nhiều thú vui để thỏa mãn những căng thẳng của bản thân. Nhưng dường như, không phải ai cũng lấy làm hài lòng với cuộc sống này bởi vì còn quá nhiều thứ để lo âu. Tuy vậy, có muộn phiền thì cũng chẳng ai đoái hoài đến ta, nhịp sống vẫn hối hả, người người vẫn lướt qua để mình ta chìm đắm trong những nỗi lo. Sống, đâu có đơn giản!

Với những người 30 tuổi – cái tuổi mà bạn bè xung quanh ai cũng đều có sự nghiệp riêng, đều lập gia đình, bố mẹ đến tuổi về hưu, đứa em vẫn còn đang lo việc học hành, thì người ta không còn mang nhiều nỗi sợ khác nhau nữa. Họ không còn sợ thất tình, cũng không sợ mất bạn, không sợ ai đó làm ngơ, không sợ xa nhà, kể cả cái sợ không thể sống với hai từ vĩ mô “đam mê” gì đó nghe đầy nhiệt huyết tuổi trẻ cũng chẳng còn lởn vởn trong đầu.

Những nỗi sợ bình thường ấy, người ta đều đã dũng cảm dẫm lên, bước qua và tiếp tục tiến về phía trước như chẳng thể có chuyện gì. Nhưng không phải là người ta không còn sợ, thay vào đó, người ta sợ những “nỗi sợ” thực tế hơn, sợ thất nghiệp, sợ mùi cơm áo gạo tiền, sợ chạy đua với cái gọi là sức trẻ sợ chữ tiền hơn tất thảy, thì phải?

Phải có những khoảng thời gian tự mình ngã vào hố thì mới biết cuộc sống không cho không ai cái gì. Có những ngày chạy xe đi ship hàng hết cả một ngày, chạy đôn chạy đáo từ quận này sang quận khác, hít cả tấn bụi ô nhiễm vào người, chưa kể những hôm mưa gió thất thường, mà tiền kiếm được chẳng đáng bao nhiêu.

Rồi bố mẹ gọi điện hỏi dạo này con làm gì, dạo này con có đủ tiền không, dạo này con có ăn uống đầy đủ không, mà nào dám trả lời thẳng thắn. Rồi bạn thân lại gọi điện khuyên răn mày định sống như thế này đến bao giờ nữa, mà nào dám khẳng định. Vẫn cứ biết là tương lai mù mịt nhưng đâu còn lựa chọn nào khác là tiến lên đâu…

Phải từng một lần đứng ở tận đáy của cùng cực, bạn mới có thể hiểu được giá trị của đồng tiền. Phải đến một ngày bạn bị xoay tròn trong mớ câu hỏi hỗn độn của người thân, bạn bè cho đến người thương, bạn mới hiểu NẾU KHÔNG CÓ GÌ thì chí ít ra CŨNG NÊN CÓ TIỀN. Nghe hơi thực dụng thật, thấy nó chua chát thế nào đó nhưng vẫn không đủ tài và bản lĩnh chứng mình điều ngược lại.

Dù có thế nào đi chăng nữa, cuộc sống vẫn buộc người ta chọn lựa một là dừng lại và hai là tiến lên. Những kẻ chọn dừng lại là những kẻ hèn, không dám đối đầu với cuộc sống ngày ngày vẫn cuộn sóng xô đẩy ta bất cứ lúc nào. Cuộc sống luôn là chuỗi ngày con người ta không ngừng cố gắng vươn lên để đạt đến thành công. Dù bạn là ai, bạn đều cần phải có mục đích là lí tưởng sống để phấn đấu và theo đuổi. 30 tuổi, bạn buộc phải xác định được điều đó.

Nhân đây, có một câu chuyện mà có lẽ bạn sẽ tìm thấy mình ở đó:

“Mỗi sáng ở Châu Phi có một con linh dương thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con sư tử nhanh nhất, nếu không nó sẽ bị chết.

Mỗi sáng ở Châu Phi có một con sư tử thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất, nếu không nó sẽ bị chết đói.

Điều quan trọng không phải việc bạn là sư tử hay linh dương

Khi mặt trời mọc bạn nên bắt đầu chạy”

Điều quan trọng không phải việc bạn là sư tử hay linh dương. Khi mặt trời mọc bạn nên bắt đầu chạy. Không quan trọng bạn là ai hãy cứ chạy để đuổi kịp sự vận động và thay đổi không ngừng của cuộc sống nếu không muốn bị đào thải.

Nhưng đừng đâm đầu chạy một cách vô ích nhé! Đừng sống không mục đích, như thế cuộc sống sẽ vô cùng nhàm chán và vô nghĩa. Cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi bạn có động lực, mục tiêu để theo đuổi một thứ gì đó trong cuộc đời. Cuộc sống sẽ không phụ lòng những gì bạn nỗ lực và cố gắng đâu…

Khi người ta 30…

30. Người ta im lặng nhiều hơn, họ nhận ra sự tàn phá khủng khiếp của lời nói còn hơn cả gươm dao khi nóng giận. Thay vì những lời trách móc, đay nghiến và cay độc, họ thích những từ toàn dân, thích những từ vô thưởng vô phạt. Họ ngại vô tình làm tổn thương ai đó, và tổn thương chính mình. Họ biết 1 lời nói ra thì dễ, nhưng để hàn gắn vết sước của nó tạo ra thì phải mất rất nhiều thời gian. Đôi khi chẳng còn gì.

30. Người ta đi xe chậm hơn, sẵn sàng dừng trước đèn đỏ nơi ngã tư đường. Người ta sẵn sàng nở 1 nụ cười và nói câu xin lỗi khi va quệt trên đường dù chẳng phải lỗi của ai cả. Người ta biết rõ tác dụng của những chiếc khẩu trang. Họ chỉ liếc ngang dọc, nhạy cảm với màu da thịt lúc đường vắng và an toàn. Ko suýt soa, không reo hò cổ vũ.

Khi người ta 30…

30. Người ta thích ngồi trong quán cafe yên tĩnh, nghe nhạc Trịnh hay những bản guitar ko lời và nhìn ra đường xem xe cộ tấp lập, ngẫm về ý nghĩa của cuộc sống. Ko còn thả mình theo những bản remix quay cuồng rồi bay mất xác.

30. Chân rụt lại khi thấy cầu thủ đội bạn ham bóng. Đá bóng không ngoài mục đích cho mồ hôi toát ra ngoài rồi về tắm. Không cá cược, ăn thua bất kỳ điều gì. Mặc kệ những lời người ta chê bai mình yếu đuối, tranh cãi đúng sai với họ chẳng để làm gì. 30. Họ xếp những chiếc quần bò rách vào phía bên trong cùng của tủ quần áo, lấy lược chải đầu và lau giầy vào mỗi buổi sáng. Người ta biết lúc nào phải về nhà, lúc nào nên dừng nhét thêm men vào cổ họng. Họ không còn muốn vùi mình trong những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, và đo bình minh lúc 12h.

30. Thấy thời gian trôi nhanh hơn. Ước gì 1 ngày có 48 tiếng. Những việc muốn làm thì nhiều mà quay đi quay lại đã hết năm. Nghĩ mình chả làm được cái gì cho ra hồn. Thời gian quá ngắn cho những ai cần nó. Người ta vẫn mơ và viết chúng ra giấy, vạch ra cho chúng từng giai đoạn để rồi thực hiện thay vì ngồi mong chờ một điều kỳ diệu sẽ đến. Tâm đắc với câu: “muốn đạt được thì phải làm, và đã làm thì ko từ bỏ”.

30. Người ta nhận ra tầm quan trọng và giá trị của đồng tiền, giữa lời nói của kẻ có và không có tiền trong tay. Nhưng tiền, vẫn không phải là tất cả. Người ta có thể vứt bỏ mọi thứ chỉ để được tự do và được sống.

Khi người ta 30…

30. Ngồi ăn bữa cơm 1 mình thấy lạnh lẽo vô cùng. Họ nghĩ về gia đình mình nhiều hơn. Lo cho bố mẹ, cho người thân. Mùa đông rét thế này sợ lưng lại đau, chân lại sưng phù ko đi được, rồi ở nhà ai chăm?

30. Tình yêu với họ như một cốc nước chè. Đặc quá thì đắng, mà nhạt quá thì dễ đánh đồng với nước lọc. Họ cần 1 cốc nước chè pha vừa miệng, ít đá và bớt nóng đi cho dễ uống và tránh đau họng buổi đêm.

30. Người ta nhận ra hạnh phúc cũng cần phải được học để trọn vẹn. Nhân vô thập toàn, và cái mạng lợn nào lâu ngày rồi cũng sẽ bị vứt một xó giống nhau nếu không được sửa. Ai cũng đều có giới hạn của riêng mình. Ko thể bắt gã thợ mộc làm tốt việc của một gã thợ rèn được, nên đừng đòi hỏi quá nhiều từ một người khác.

30…

ĐỌC – NGẪM – THẤM 33 CÂU NÓI SÂU SẮC VỀ CUỘC ĐỜI

1. Đi ngược lại với đám đông có nghĩa là bạn cực kì thông minh hoặc cực kì ngu dốt.

2. Làm người phải tự tin, nhưng không được tự tin đến mức tự phụ. Làm người nên khiêm tốn, nhưng không được khiêm tốn đến mức đánh mất lòng tự tin của mình.

3. Đời này, chỉ có chính bạn mới hiểu bạn nhất. Không phải mẹ bạn, không phải người yêu bạn, không phải bạn thân bạn, không phải thầy bói… mà là bạn. Vậy nên hãy tỉnh táo trước khổ đau và nhẹ nhàng trước sung sướng. Sướng khổ là do tâm mình thôi.

4. Cuộc sống quan trọng nhất là sự lựa chọn.

5. Nhiều thứ chúng ta mong mỏi có được có giá đắt. Nhưng sự thật là, những gì thực sự khiến chúng ta hài lòng lại hoàn toàn miễn phí – đó là tình yêu, là tiếng cười và là những giây phút miệt mài theo đuổi đam mê của mình.

6. Đừng xem trọng bề ngoài vì nó có thể đánh lừa bạn. Đừng xem trọng sự giàu sang vì nó có thể mất dần. Hãy đến với người biết làm bạn cười, vì chỉ có nụ cười mới biến ngày buồn thành vui.

7. Người thông minh là người có thể che dấu đi sự thông minh của mình.

8. Một lời bất cẩn có thể gây bất hòa. Một lời độc ác có thể làm hỏng cả cuộc đời. Một lời đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng. Một lời yêu thương có thể đem lại hạnh phúc.

9. Luôn đặt mình vào vị trí của người khác. Nếu trong vị trí đó, bạn thấy đau, có lẽ người kia cũng sẽ cảm thấy như vậy.

10. Đừng hạ thấp giá trị bản thân bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân độc lập với những tài năng riêng biệt.

11. Chớ để cuộc sống trôi tuột qua kẽ tay vì mãi đắm mình trong quá khứ hoặc mơ mộng ảo tưởng về tương lai. Hãy tận hưởng cuộc sống trong từng khoảnh khắc, bạn sẽ cảm thấy từng ngày trôi qua thật trọn vẹn.

12. Chớ vội vã băng nhanh qua cuộc đời đến nỗi quên mất mình đến từ nơi nào và điểm dừng chân sẽ là ở đâu.

13. Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một phép màu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là một tặng phẩm quý giá.

14. Giữa thành công và thất bại có con sông gian khổ… trên con sông đó có cây cầu tên là sự cố gắng.

15. Bạn bè bạn sẽ không cần bạn phải giải thích gì cả, còn với kẻ thù thì dù bạn có giải thích bao nhiêu họ cũng chẳng tin đâu. Hãy cứ làm những gì mà thâm tâm bạn biết là đúng.

16. Khi tất cả những cái khác đã mất đi thì tương lai vẫn còn.

17. Đứng vững và không nghĩ rằng mình sẽ ngã thì sẽ chẳng bao giờ ngã.

18. Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.

19. Tôi không tin ai không có lúc buồn, tôi không tin ai luôn có niềm vui.

20. Thiên Chúa ban cho tất cả mọi người 24 giờ, còn 24 giờ ấy có giá trị bao nhiêu là do mỗi người tự định lấy.

21. Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.

22. Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.

23. Cuộc sống, ngay cả khi có một ngàn lý do để làm cho bạn khóc, bạn vẫn phải tìm một triệu lý do để giữ nụ cười.

24. Bạn không thể điều khiển hướng gió, chỉ có thể điều khiển cánh buồm. Bạn không cần phải thấy hết các bậc thang mà chỉ cần đi bước đầu tiên với một niềm tin.

25. Dường như càng lớn, người ta càng phải đối diện với nhiều sự lựa chọn hơn lúc nhỏ, không chỉ đơn thuần là thích thì có thể chọn. Mọi thứ trở nên rắc rối hơn và luôn luôn có sự do dự song song tồn tại. Cuối cùng, dù là lựa chọn con đường nào đi nữa, chúng ta sẽ vẫn chịu tổn thương.

26. Trên đời này, có rất nhiều điều là vĩnh cửu, nhưng tuyệt nhiên, tình yêu không phải là 1 trong số đó.

27. Trong lòng mỗi người đều có nhiều cánh cửa, những đau buồn suy nghĩ, đôi khi không cần thiết phải mở toang cho mọi người cùng thấy.

28. Ai cũng có chuyện khó khăn của mình, cũng có điều bất lực với bản thân, cũng có vài nỗi bế tắc và những khi sợ hãi. Thay vì khuyên nhau những lời khuyên sáo rỗng, thì chúng ta nên tìm một ai đó, đủ an tâm, đủ bình yên để bảo là mệt, dựa đầu vào người kia mà khóc. Ai cùng từng nhiều lần yếu đuối nhưng chưa ai dám thừa nhận, chỉ vờ khoác lên mình sự cứng rắn. Để rồi theo năm tháng mà không nhìn ra bản thân mình.

29. Tôi nghĩ rằng, sau cùng, cuộc sống cũng chỉ là một sự chia ly. Nhưng điều đau đớn nhất, chính là không kịp nói lời tạm biệt.

30. Sống ở đời chẳng ai muốn mình trở thành người xấu, ai cũng muốn một cuộc sống ngẩng cao đầu không hổ với người, không thẹn với lòng. Thế nhưng sự đời đôi khi chẳng như ý muốn, đôi khi người ta phải sống hai mặt để đổi lấy hai chữ bình yên.

31. Nỗi đau được san sẻ thì nỗi đau vơi đi, nỗi đau bị chôn sâu thì sẽ nhân lên một nỗi đau gấp bội. Hãy mở lòng chia sẻ với ai đó vì ít nhất bạn cũng sẽ tìm được chút bình yên trong tâm hồn.

32. Tôi nghĩ rằng mục đích của cuộc đời là sống hữu ích, sống có trách nhiệm, được tôn trọng và biết yêu thương. Trên hết, điều thật sự có ý nghĩa là: Sống cho ai đó, vì cái gì đó và tạo nên dấu ấn riêng của bạn trên thế gian này.

33. Thỉnh thoảng bạn cần đi xa, không phải để cho ai đó nhận ra vị trí của bạn trong lòng họ. Mà để chính bạn hiểu và nhận ra giá trị của chính bản thân mình.

Theo Trithuctre

Loading...
Chia sẻ